Những ngày trở về nhà sau ngày dài mệt nhọc, rũ bỏ bụi bặm rồi đổ
sầm xuống giường, lòng chông chênh và hoang hoải chạy theo những sầu phiền
không tên... Những ngày vật lộn trong bể lớn buồn khổ, em loay hoay tìm người
san sẻ, loay hoay tìm cho mình lối thoát, loay hoay chạy trốn xong nhận ra mình
đã rơi vào bế tắc từ bao giờ? Là em? Là em đang tự đèo bồng buồn khổ vào người?
Là em hay là cuộc sống khắc nghiệt? Là em hay là cuộc đời trớ trêu đang thử
thách? Là em hay là Thượng Đế bận rộn chuyện vạn vật quên mất cả em? Em ở đáy
mắt của ngài? Ngài chẳng kịp thấy mà lỡ bỏ quên?
Những ngày đưa mắt nhìn
khoảng trời buồn tênh, con tim an yên và lòng lắng lại đôi chút. Em quên đi
thực tại và vội mường tượng mình ở tương lai mù khơi, lắng lo tìm về quấn
lấy...
Những ngày khóa chặt
mình trong bốn bức tường, không muốn gặp gỡ, chẳng muốn cất lời, chỉ muốn mình
tách biệt đi, hoặc đừng ai để ý đến. Mắng chửi, khuyên ngăn, chỉ trích đủ làm
em mỏi mệt. Chông chờ, kì vọng, tin yêu đủ làm em gồng mình kiệt quệ. Bài vở,
sách bút, điểm chác đủ làm em chán chường buông lơi.

Những ngày hờ hững mất
hết phương hướng. Trống rỗng và hoang mang vô cùng tận. Chẳng biết phải làm gì?
Chẳng biết bắt đầu từ đâu? Chẳng biết bao nhiêu là đủ? Thiếu hụt kém cỏi ngày
một chất núi chất tầng, khó khăn ập đến giục giã, đe dọa. Em từng mong mình
chết đi nhiều phút thật dài lâu.
Những ngày em chật vật
ngăn con tim thôi đừng thổn thức mà lỡ nhịp, em tức tưởi và hằn học vô cùng, em
càng ra sức đối xử tốt với họ, em dốc lòng dốc dạ hết mình rồi mảy may tin
tưởng họ sẽ thấu hiểu. Không đâu, em lầm. Lòng người vốn khó đoán và nhiều mưu
mô đầy rẫy ích kỉ, chẳng phải rằng khi em đối xử tốt thì sẽ được đáp lại. Em
thất vọng rồi hụt hẫng. Hụt và hẫng...

Những ngày gượng gạo
trong vỏ bọc vui vẻ, em giấu những phút yếu lòng sau gương mặt rạng rỡ. Ngược
nắng ngược gió, ngược lòng ngược dạ, nhiều người mang nặng tâm sự như em từ bao
giờ có thói quen che dấu nỗi buồn một cách khổ sở đến vậy? Càng chạy trốn, càng
lấp liếm phiền muộn bao nhiêu, em càng lún sâu vào bờ vực tuyệt vọng.
Những ngày tâm trạng
treo ngược nơi mạng ảo, người ta trách than buồn khổ là nhiều, có người trách
đời hận người, có người hả hê phè phỡn vào những cuộc vui, cũng có người dốc
lòng đăng vài caí note mùi mẫn tâm sự, có lúc em tìm thấy mình ở một vài bức
ảnh, có lúc thấy mình ở một vài mẩu văn lặng lẽ. Em đọc vội vài bài báo, lướt
vội một vài trang, có lúc lặng người đồng cảm, có lúc xúc động nghẹn ngào, cũng
có lúc khó chịu phẫn nộ không yên.
Những ngày thao thức cả
đêm dài, chỉ để gậm nhậm nỗi buồn. Tìm đến bài nhạc, trang sách cũng chẳng thể
cứu vớt tâm can đang nặng trĩu cùng quẫn. Qua cái thời khao khát có người chia
sẻ, em muốn một mình và muốn được chìm đắm trong cảm giác một mình. Em như sợ
cả thế giới, em thu mình vào một góc, ôm gối hiu quạnh,rã rời thân tâm.
Những ngày chỉ muốn rời
bỏ thành phố hỗn độn, thôi đừng trở về nữa. Em sợ đối mặt thất bại, em sợ cái
việc làm người đã từng dốc lòng tin tưởng mình nay phải thất vọng, em sợ cuộc
đời không dễ dàng buông tha mà luôn hồi gieo thách thức, sợ cuộc đời cứa nhiều
vết xước không sao chữa lành.

Có những lúc.
Em nghĩ mình không còn
được tỉnh táo nữa. Nước mắt của em chực trào không sao ngăn nổi, chúng lặng lẽ
rơi những lúc em một mình, khi em nghe bài nhạc cũ, khi em xem bộ phim, khi em
hòa mình giữa cung đường tấp nập, khi em chen chân len lỏi giữa đám đông nhiều
người, khi em và khi em... trong lúc này, lúc này và cả lúc kia nữa.
Những ngày buồn đến rũ
người là những ngày chẳng biết đi về đâu như thế!
Em dặn mình bỏ lại rồi
đắp xây lâu đài cát trên bờ biển sóng vỗ vội rửa trôi...
Ngô Bảo Thoa - Guu.vn