Trời trở lạnh. Em thiếp đi
lúc nào không hay, trên tay vẫn cầm điện thoại với dòng tin nhắn chưa kịp gửi:
“Mình gặp nhau được không?”...
Có người từng bảo với em
rằng tình yêu bản chất là một tập hợp của mọi loại cảm xúc, mà đã là cảm xúc
thì nó luôn luôn phức tạp. Hai chữ “phức tạp” đó em chưa bao giờ hiểu hết, cho
đến lúc mình không còn thuộc về nhau nữa…
![]() |
| Ảnh minh họa |
Ngày chia tay, khoảng cách
giữa hai đứa lớn đến mức có thể ôm trọn cả một khoảng trời đầy nắng. Chân em
nhỏ bé, bước thế nào cũng chẳng đến anh. Em đã tự nhủ lòng sẽ quay lưng đi thật
nhanh, để như người ta thường nói “mắt không thấy, tim không đau”. Em chặn
facebook, xóa số điện thoại, tránh né cả con đường đi ngang nhà anh. Để rồi sau
đó em đều đặn vào facebook anh bằng một tài khoản khác, vẫn bấm hàng số quen
thuộc mỗi đêm về, vẫn viện cớ đi lại rất nhiều lần con đường cũ mong một lúc
nào đó có thể nhìn thấy anh.
Ngày anh nói vạn lời tàn
nhẫn, em cứ nghĩ rằng nỗi đau em mang đã quá lớn, quá sức chịu đựng, nghĩ rằng
tình yêu nơi em không còn đủ nuôi dưỡng để vết thương này lành da. Để rồi em
vẫn không yên khi anh bị thương, vẫn chạnh lòng khi anh viết một dòng buồn bã.
Buồn cười quá anh nhỉ? Đây
là tình yêu mà mọi người thường nói đó sao? Tình yêu mà cả bản thân cũng không
hiểu nổi mình đang làm gì. Tình yêu mà chúng ta vẫn luôn hành động một cách phi
lý và đau đớn đó sao?
Em đã từng hơn một lần muốn
gặp anh đến tha thiết. Khi nước mắt rơi nghiêng hằng đêm, bản thân quá
mệt mỏi với những khó khăn. Khi em gần như gục ngã và cần hơn một lời an ủi.
Khi em cần một bờ vai để khóc cho thỏa thích, một cái nắm tay thật chặt để em
mạnh mẽ đối mặt với bão tố ngoài kia. Khi mà nỗi đau đến một mức nào đó có cả
mùi, cả vị, đắng chát và hanh hao!
Và rồi điều cuối cùng em
làm đó là… không làm gì cả!
Em chẳng gọi để giữ một
cuộc hẹn, em chẳng tìm để hi vọng một yêu thương… Anh biết vì sao không?
Vì tình yêu ở giây phút này
chẳng còn giống với tình cảm ngày trước. Nếu ngày xưa muốn là em có thể chạy
đến bên anh nũng nịu thì bây giờ để nhìn thấy anh với em cũng là một điều xa xỉ.
Vì khoảng cách ở hai ta
chẳng còn là một khoảng trời nữa mà là bầu trời của anh chẳng hề có em. Gặp
nhau rồi thì đã sao? Hai ta chẳng khác hai người lạ là mấy. À không, còn là hai
người lạ từng làm tổn thương nhau nữa.
Và vì anh đã không còn là
anh. Anh của ngày xưa… yêu em!
Nếu ngồi cạnh nhau mà nụ
cười còn phải ngượng nghịu, nếu nhìn thấy nhau mà tim đau mắt ướt, nếu cách
nhau một bước chân mà tưởng chừng là cả một đại dương, vậy ta gặp nhau để làm
gì?
Gặp nhau thêm một lần, tình
yêu vẫn không thể hồi sinh, cảm xúc vẫn không thể trở lại
Gặp nhau thêm một lần, anh
vẫn phải về với hạnh phúc hiện tại, em vẫn phải gồng gánh tiếp ngày mai.
Gặp nhau thêm một lần, như
uống một liều giảm đau cấp tốc, mãn nguyện tạm thời, đau đớn dài hơi…
Trời vẫn lạnh, em tự mặc
thêm áo ấm, nghe một bài nhạc vui, xóa tin nhắn.
Thêm một lần, thì được gì…?
Theo Kenh14, PLXH
